Mỗi ngày thức dậy để bước ra con phố đều có điều kỳ lạ. Đối với người chèo, mỗi ngày như vậy đều là một phần của chuyến đi dài đằng hơn. Tôi đã thức dậy bằng cách thức dậy sớm để bắt đầu chuyến đi này.
Sáng ngày nay, tôi ngồi trên xe máy của mình, đón nhận ánh nắng ban mai. Con phố rộng lớn trước mắt tôi như một tấm lưới, trơn tru và dễ dàng khi di chuyển. Tôi nhớ lại những năm tháng đã dành cho con đường này, từng bước nhỏ li incremental để đến đây.
Tại Trên đường Pitch, tôi gặp nhiều người có tính cách khác nhau. Có người như ông Bầu, một tay câu ở ngõ phố, đã kể về những câu chuyện về những con phố cũ. Có người là bà Hồ, một trong số các nữ chiến sĩ tự do, đã kể về cuộc đấu tranh của mình. Mỗi đều là một phần của lịch sử và có thể sẽ được viết lại trong nhiều lần sau này.
Tôi cũng đến một tiệc nhỏ do một gia đình mới đến đây tổ chức. Họ mời tôi nước quảy, một loại rượu truyền thống của người Việt Nam. Tôi cảm thấy ấm trong lòng, như một phần tử của sự kết nối sâu sắc hơn giữa con người và những câu chuyện này.
Để ngày này, tôi đã ngồi trong quán cà phê nhỏ ở ngõ phố, hoàng hôn đã đặt nền cho một ngày mới. Tôi nghĩ rằng Trên đường Pitch không chỉ là một con phố, mà là một ý tưởng, một cách để các được kể ra và được ghi nhớ .
Nguồn bài viết : XS Mega Chủ Nhật